Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

19/09/2012

Đôi lúc con người ta không thể xác định được cảm xúc hiện tai mình đang trải qua. Vui buồn, hạnh phúc, thất vọng hay bất an. Nó vô định hình trong suy nghĩ. Một chuỗi cảm xúc len lõi qua suy nghĩ. Không thể gọi lúc này là thế nào? Đôi lúc nhớ nhung nhưng lại có lúc không muốn nói chuyện nữa, muốn chấm dứt. Rất muốn tin tin thật nhiều, nhưng lại sợ khi tin rồi thì những lời nói này là thật hay giả dối. Thật khó xác định những lời nói này thật hay giả, có phải hoài nghi như vậy thì chẳng bao giờ có thứ gì là sự thật trong mắt tôi. Nhưng dù như co muốn tin  cũng chẳng được phải chăng tôi là 1 người chẳng bao giờ chịu tin ai. Nhưng không phải vậy, chỉ sợ bị lừa dối thôi. Không biết người ta có thật lòng hay chỉ là vui chơi qua đường. Cũng đã đề nghị về nhà ra mắt. Nhưng lại thấy quá sớm không chịu về, đây là lỗi của mình không trách người ta được. Cứ hoài nghi người ta mãi. Thật sự là khi bước về ra mắt cũng chẳng biết giới thiệu và nói sao nữa. Vì thật quá nhanh, nhanh đến mức con người ta không thể thích nghi nổi. Có thể để đến năm sau thì mọi chuyện có vẻ ổn hơn, thoải mái hơn nhiều. Mặc dù giờ cũng chưa có gì sâu đậm lắm. Nhưng đôi lúc lên facebook đọc mấy cái comment của người ta, thấy cứ nói yêu người này yêu người kia thì lúc đó cũng có chút chút ghen.Chứ không phải là không. Mặc dù người ta cũng giải thích rồi nhưng sau lên thấy vẫn khó chịu ghê. Tại tính mình nó thế, cứ hay ghen vậy. Hồi xưa chơi với mấy đứa con gái cũng vậy thôi, thấy nó đang chơi với mình mà chút đi chơi với đứa khác là mình nổi khùng lên rồi. Huống gì là bây giờ. Hẹn 1 tháng gặp1 lần cũng thấy lo ghê, cứ đi long nhong ngoài đường suốt vậy thật không an tâm chút nào, mà quản lý chút thì lại bị chọc. Mặc dù có ghen thật đó, nhưng lại không muốn người ta biết. Tại vậy thấy hơi quê quê làm sao đó. Từ ngày cắm đầu vô chuyện này không có lúc nào không nghĩ hết. Cứ muốn nhắn tin hỏi thăm này nọ, mà tính mình cũng kỳ cục. Lúc nhắn tin mà thấy hơi lâu trả lời 1 chút là lại nghĩ lung tung. Nghĩ chắc lúc này đang đi với con nào nên không trả lời tin nhắn. Không biết có vậy không nhưng tối ngày chỉ có 1 ý nghĩ thôi. Đôi lúc thấy mình thật ích kỷ hết sức. Nhưng tính mình nó đã vậy rồi cũng chẳng thể khác được. Nếu sau này mà có cưới thật chắc ghen cũng kinh hồn lắm đây. Không muốn cưới sớm chừng 5-6 năm gì hẳn cưới, nhưng những lúc lo lắng vậy thì chỉ muốn cưới nhanh cho xong haixx... Hôm nay đang ở dưới quê, nói đi chứng giấy tờ gì đó mới về quê không biết đã lên chưa. Muốn nhắn tin hỏi lắm nhưng sợ người ta nghĩ con gái gì mà tối ngày cứ nhắn tin cho người ta, không có tự trọng chút nào. Nên thôi vậy, mà không biết về đó có đi gặp con nào không nữa,khó chịu ghê.
Cùng 1 ngày hôm nay nhưng cảm xúc cứ lăng tăng lang tang. Cứ muốn viết hoài viết mãi. Tự nhiên từ khi dính vô cái chuyện tình cảm, không biết có thật lòng không và kết quả không biết sẽ thế nào này, thì lại có cái thú lấy giấy ra viết. Viết những thứ chẳng có ý nghĩa gì, vô thức. Nghĩ gì viết nấy, chẳng đầu đuôi. Đôi lúc viết xong đọc lại mình còn chẳng hiểu tại sao lại viết vậy nữa. Nói lung tung vậy mà cũng không thể quên được chuyện cái thằng cha này không biết về quê đi làm công việc thật hay đi chơi với con nào. Tối nay mà không nhắn tin cho tui trước thì đừng hòng tui nhắn tin lại. Đồ đáng ghét, lúc này lúc khác. Chỉ làm cho người khác thấy bất an thôi. Bực mình quá đi!.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét