Không biết đang làm gì đây khó nghĩ ghê, gặp mặt rồi nắm tay, nói đủ chuyện hết không biết có thật không nữa 50% lo lắng, 50% mong là thật. Nhiều nhiều lúc thấy mọi chuyện quá ảo, ảo như chính cách quen biết của nó. Nó sẽ kéo dài bao lâu , hay nhanh chóng kết thúc. Cũng không mong kết thúc, nhưng đôi lúc cứ muốn trở về trạng thái bình thường cho xong. Hôm qua gặp mặt xong về nhà nghĩ lại thấy cũng không biết nhận xét sao nữa. Từ 20 năm qua chưa từng trải qua trường hợp này. Gọi là gì? "Yêu đương" chăng? Hay chỉ là tạm bợ do chưa từng trải qua giờ muốn thử yêu đương 1 lần cho biết. Chẳng biết gọi thứ tình cảm này là gì. Nếu nói không thích thì cũng không đúng. Có đêm không nhắn tin vẫn thấy nhớ khinh khủng, cứ muốn cầm điện thoại lên nhắn 1 tin nào đó dù chẳng biết nhắn gì. Nhưng mọi chuyện có lẽ quá nhanh chăng, nhanh đến mức chưa kịp thích ứng với nó kịp nữa. Người ta nói, nếu lần đầu ai đó nắm tay tim sẽ đập rất mạnh. Nhưng không hiểu sao hôm qua dù có nắm tay, nắm cả buổi. Rồi còn khoắc tay qua vai mình nữa. Nhưng sao chẳng thấy có cảm xúc gì hết. Chỉ thấy hơi ngại đôi chút thôi. Nếu nói ghét hay thích thì cũng chẳng biết trả lời sao. Như " con heo " nói cũng đúng, mới gặp có 2 lần mà đã nắm tay thì có vẻ là không tốt, nhưng cũng có 1 phần nào đó không đúng. Tuy không gặp mặt nhiều nhưng đêm nào cũng nói chuyện. Dường như chỉ có vài đêm là không nói chuyện thôi. Ngồi cạnh nghe nói về tương lai cũng thấy rất thích. Tôi thích những người chín chắn trong cách nghĩ. Tôi cũng muốn có 1 kết quả tốt như hôm qua 2 đứa đã nói. Nhưng nếu cách nghĩ đó có thật chắc cũng không nhanh vậy đâu. Nhiều khi nghĩ tới chuyện tương lai lại thấy hơi sợ, vì nghĩ khi về ra mắt chắc sẽ nhiều khó khăn lắm đây. Tôi là 1 người bình thường, không có gì đặc biệt nhưng cũng tương đối rồi. Sợ nhất là câu mà người ta sẽ nói" hết người thương rồi sao lại đi thương thằng què". Tôi không biết tình cảm mình lúc này là yêu thương hay chỉ là thương hại người ta. Tôi không biết sao này mình cho chịu đựng được những lời người ta nói hay không gia đình, bạn bè, sẽ nghĩ sao về chuyện này. Tôi rất dở nhận xét người ta nhưng tôi mong là lần này mình nhận xét đúng người. Nếu anh là người như tôi nghĩ thì tôi chẳng sợ những lời người khác nói. Nhưng nếu anh cũng là 1 kẻ lừa đảo cho qua đường thì tôi chắc sẽ rất mất lòng tin vào con người lắm. Theo tôi nhận xét thì có lẽ anh là người thật thà, chịu trách nhiệm về những lời mình nói, thực hiện đúng nó. Tôi ra quy định là 1 tháng gặp 1 lần không phải vì không nhớ anh. Nhưng tôi muốn mình có thời gian để xác định tình cảm của mình lúc này. Cần lắm thời gian để suy nghĩ. Đi tiếp hay dừng lại, hoặc kết thúc hẳn chuyện này. Để sau này khỏi ai tổn thương. Lúc này muốn hỏi người lớn trong gia đình về chuyện này nhưng biết có nói cũng chỉ là cấm cản thôi vì đang đi học thì không được yêu đương gì hết. Cũng đúng nếu dính vô chuyện này chắc sẽ không quan tâm đến việc học nữa. Nhưng tình cảm mà, thật khó nói không thế kiểm soát không thể nói không yêu là được. Từ 20 năm qua chẳng quan tâm mấy đến chuyện tình cảm nhăng nhít này. Hoặc giả dụ có cũng chỉ là thích chút chút rồi vài bữa thấy đứa khác rồi lại thích nó thôi. Còn lần này có vẻ khác thật rồi thì phải. Nói thật, giờ mà có 1 người cực kỳ đẹp trai đứng trước mặt tôi và kế bên người đó là anh chắc chắn tôi không suy nghĩ mà sẽ chọn anh, dù anh là 1 người tàn tật. Dạo này thấy mình thật sự điên mất rồi! Điên! Điên!...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét